Có những cái sẹo rất đẹp.
Chúng ta không nói bằng tình cảm, mà nói bằng lý tính hẳn hoi.
Đây, cái sẹo ngày em lẫm chẫm, ngã bên bậc thềm. Đó là sẹo lớn.
Đây, vết sẹo ngày em tập đi xe đạp. Đó là sẹo khôn.
Vết
sẹo, nếu nhìn vào cái “đã từng”, thì nó là kết quả của một vết thương.
Nhưng nhìn vào cái “sẽ có”, thì đó là một sự khởi đầu cho phát triển,
một sự khởi đầu dũng cảm, nó không còn là sẹo mà là một chỉ dấu đẹp của
tương Iai.
Cái vết sẹo ở
bụng mẹ, nó là kết quả của ca mổ sinh nở. Nhưng nó lại là ấn tích của
phút giây con chào đời. Nó có vết đẹp của tự cắt mình để tạo sinh. Một
vẻ đẹp thống thiết đáng nghiêng mình ngưỡng mộ.

Và
may mắn thay, trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một vết sẹo đẹp như
vậy: Cái rốn. Nó rất đẹp, đâu chỉ vì nó chứa đựng ký ức ruột của ta đã
từng nối từ lòng mẹ. Nó đẹp, vì nó là ấn chứng của sự cắt mình tạo sinh.
Và như vậy, hãy nói rằng vết sẹo của tôi không phải là vết sẹo, nó là cánh cửa để tôi đi tới.
Vết
cắt bao quy đầu của tôi đâu phải là sẹo! Đó là ấn chứng tự cắt mình để
lớn lên. Những vết tiêm chủng trên vai tôi đâu phải là sẹo! Chúng là dấu
hiệu an toàn cho thể chất tương lai của tôi đó.
Cũng
như những con đường ở trong rừng sâu. Cũng như những con đường mòn qua
trảng cỏ. Chúng đâu phải là sẹo của mặt đất, dù chúng không gì khác
chính là vết thương do bước chân con người tạo tác? Mà chúng là vẻ đẹp,
vẻ đẹp đó có tên gọi là “con đường”!
Và
như vậy; chúng mình đâu có sợ hãi những vết sẹo. Một người không có
nhiều sẹo chỉ là một người chưa rời vú mẹ. Một ông già không có sẹo thì
cũng chỉ là một đứa trẻ con lâu năm mà thôi.
Từ
đó, hãy chủ động tạo ra những vết sẹo, sẹo là huy chương của sự trải
nghiệm. Hãy biết tự cắt mình để lớn lên. Vì vết thương thể chất còn có
thể đếm được, vết thương lòng đếm sao cho thấu, nếu sợ hãi vết sẹo sẽ
lớn khôn sao đây?
Giả dụ
bạn mười tám tuổi. Bị tù đày, bị gia đình sỉ nhục, bị kiệt cùng niềm
tin. Con đường lý tưởng bị đứt đoạn. Chưa hết! Lại còn bị người yêu hiểu
lầm là kẻ phản bội. Chỉ còn muốn chết. Anh chàng Ruồi Trâu Arthur lúc
18 tuổi đã chỉ muốn chết.
Vẫn
chưa hết! Đây mới là điều tệ hại nhất anh vừa nhận ra: Anh bị đức cha -
linh hồn của mình, thần quyền và thần tượng của mình lừa dối, anh thất
vọng vì niềm tin lớn lao bị đổ vỡ.
Nhưng
chính giây phút ấy anh đã tỉnh ngộ, nhận ra rằng thần không có, tượng
cũng chỉ là đất, cho một búa là tan. Phút giây anh đập bỏ thần tượng uy
nghiêm, anh đã ngủ một giấc an lành trên con tàu mạo hiểm đến vùng tương
lai.
Ruồi Trâu 18 tuổi
là như thế, nhân vật của tuổi trẻ mọi thời đại là như thế. Anh đã chủ
động cắt mình, dù đau nhưng thanh thản: “Nhưng thôi, thế là đươc rồi! Từ
nay anh sẽ lớn khôn hơn." (Trích Ruồi Trâu, Ethel Lilian Voynich).
#ĐoànCôngLêHuy